|
|
Cạn lời hồn ngất máu say,
Một hơi lặng ngắt đôi tay lạnh đồng.
Xuân huyên chợt tỉnh giấc nồng,
Một nhà tấp nập kẻ trong người ngoài.
Kẻ thang người thuốc bời bời,
Mới dàu cơn vựng chưa phai giọt hồng.
Hỏi: Sao ra sự lạ lùng?
Kiều càng nức nở nói không ra lời.
Nỗi nàng Vân mới rỉ tai:
Chiếc thoa này với tờ bồi ở đây!
Này cha làm lỗi duyên mày,
Thôi th́ nỗi ấy sau này đă em!
V́ ai rụng cải rơi kim,
Để con bèo nổi mây ch́m v́ ai?
Lời con dặn lại một hai,
Dẫu ṃn bia đá dám sai tấc vàng!
Lạy thôi nàng mới rén chiềng:
Nhờ cha trả được nghĩa chàng cho xuôi.
Sá chi thân phận tôi đ̣i,
Dẫu rằng xương trắng quê người quản đâu!
Xiết bao kể nỗi thảm sầu!
Khắc canh đă giục nam lâu mấy hồi.
Kiệu hoa đâu đă đến ngoài,
Quản huyền đâu đă giục người sinh ly.
Đau ḷng kẻ ở người đi,
Lệ rơi thấm đá tơ chia rũ tằm.
Trời hôm mây kéo tối rầm,
Dàu dàu ngọn cỏ đầm đầm cành sương.
Rước nàng về đến trú phường,
Bốn bề xuân khóa một nàng ở trong.
Ngập ngừng thẹn lục e hồng,
Nghĩ ḷng lại xót xa ḷng đ̣i phen:
Phẩm tiên rơi đến tay hèn,
Hoài công nắng giữ mưa ǵn với ai!
Biết thân đến bước lạc loài,
Nhị đào thà bẻ cho người t́nh chung.
V́ ai ngăn đón gió đông,
Thiệt ḷng khi ở đau ḷng khi đi.
Trùng phùng dù họa có khi,
Thân này thôi có ra ǵ mà mong.
Đă sinh ra số long đong,
C̣n mang lấy kiếp má hồng được sao?
Trên yên sẵn có con dao,
Giấu cầm nàng đă gói vào chéo khăn.
Pḥng khi nước đă đến chân,
Dao này th́ liệu với thân sau này.
Đêm thu một khắc một chầy,
Bâng khuâng như tỉnh như say một ḿnh.
Chẳng ngờ gă Mă Giám sinh,
Vẫn là một đứa phong t́nh đă quen.
Quá chơi lại gặp hồi đen,
Quen mồi lại kiếm ăn miền nguyệt hoa.
Lầu xanh có mụ Tú bà,
Làng chơi đă trở về già hết duyên.
T́nh cờ chẳng hẹn mà nên,
Mạt cưa mướp đắng đôi bên một phường.
Chung lưng mở một ngôi hàng,
Quanh năm buôn phấn bán hương đă lề.
Dạo t́m khắp chợ th́ quê,
Giả danh hầu hạ dạy nghề ăn chơi.
Rủi may âu cũng sự trời,
Đoạn trường lại chọn mặt người vô duyên!
Xót nàng chút phận thuyền quyên,
Cành hoa đem bán vào thuyền lái buôn.
Mẹo lừa đă mắc vào khuôn,
Sính nghi rẻ giá nghinh hôn sẵn ngày.
Mừng thầm: Cờ đă đến tay,
Càng nh́n vẻ ngọc càng say khúc vàng.
Đă nên quốc sắc thiên hương,
Một cười này hẳn ngh́n vàng chẳng ngoa!
Về đây nước trước bẻ hoa,
Vương tôn quư khách ắt là đua nhau.
Hẳn ba trăm lạng kém đâu,
Cũng đà vừa vốn c̣n sau th́ lời.
Miếng ngon kề đến tận nơi,
Vốn nhà cũng tiếc của trời cũng tham.
Đào tiên đă bén tay phàm,
Th́ vin cành quít cho cam sự đời!
Dưới trần mấy mặt làng chơi,
Chơi hoa đă dễ mấy người biết hoa.
Nước vỏ lựu máu mào gà,
Mượn màu chiêu tập lại là c̣n nguyên.
Mập mờ đánh lận con đen,
Bao nhiêu cũng bấy nhiều tiền mất chi?
Mụ già hoặc có điều ǵ,
Liều công mất một buổi quỳ mà thôi.
Vả đây đường sá xa xôi,
Mà ta bất động nữa người sinh nghi.
Tiếc thay một đóa trà mi,
Con ong đă tỏ đường đi lối về!
Một cơn mưa gió nặng nề,
Thương ǵ đến ngọc tiếc ǵ đến hương.
Đêm xuân một giấc mơ màng,
Đuốc hoa để đó mặc nàng nằm trơ!
Giọt riêng tầm tă tuôn mưa,
Phần căm nỗi khách phần dơ nỗi ḿnh:
Tuồng chi là giống hôi tanh,
Thân ngh́n vàng để ô danh má hồng!
Thôi c̣n chi nữa mà mong,
Đời người thôi thế là xong một đời!
Giận duyên tủi phận bời bời,
Cầm dao nàng đă toan bài quyên sinh.
Nghĩ đi nghĩ lại một ḿnh:
Một ḿnh th́ chớ hai t́nh th́ sao?
Sau dầu sinh sự thế nào,
Truy nguyên chẳng kẻo lụy vào song thân.
Nỗi ḿnh âu cũng giăn dần,
Kíp chầy thôi cũng một lần mà thôi!
Những là đo đắn ngược xuôi,
Tiếng gà nghe đă gáy sôi mái trường.
Lầu mai vừa rúc c̣i sương,
Mă sinh giục giă vội vàng ra đi.
Đoạn trường thay lúc phân kỳ!
Vó câu khấp khểnh bánh xe gập ghềnh.
Bề ngoài mười dặm trường đ́nh,
Vương ông mở tiệc tiễn hành đưa theo.
Ngoài th́ chủ khách dập d́u,
Một nhà huyên với một Kiều ở trong.
Nh́n càng lă chă giọt hồng,
Rỉ tai nàng mới giăi ḷng thấp cao:
Hổ sinh ra phận thơ đào,
Công cha nghĩa mẹ kiếp nào trả xong!
Lỡ làng nước đục bụi trong,
Trăm năm để một tấm ḷng từ đây.
Xem gương trong bấy nhiêu ngày,
Thân con chẳng kẻo mắc tay bợm già.
Khi về bỏ vắng trong nhà,
Khi vào dùng dắng khi ra vội vàng.
Khi ăn khi nói lỡ làng,
Khi thầy khi tớ xem thường xem khinh.
Khác màu kẻ quư người thanh,
Ngẫm ra cho kỹ như h́nh con buôn.
Thôi con c̣n nói chi con,
Sống nhờ đất khách thác chôn quê người!
Vương bà nghe bấy nhiêu lời,
Tiếng oan đă muốn vạch trời kêu lên.
Vài tuần chưa cạn chén khuyên,
Mái ngoài nghỉ đă giục liền ruổi xe.
Xót con ḷng nặng chề chề,
Trước yên ông đă nằn ń thấp cao:
Chút thân yếu liễu thơ đào,
Dớp nhà đến nỗi dấn vào tôi ngươi.
Từ đây góc bể bên trời,
Nắng mưa thui thủi quê người một thân,
Ngh́n tầm nhờ bóng tùng quân,
Tuyết sương che chở cho thân cát đằng.
Cạn lời khách mới thưa rằng:
Buộc chân thôi cũng xích thằng nhiệm trao.
Mai sau dầu đến thế nào,
Ḱa gương nhật nguyệt nọ dao quỷ thần!
Đùng đùng gió giục mây vần,
Một xe trong cơi hồng trần như bay.
Trông vời gạt lệ chia tay,
Góc trời thăm thẳm ngày ngày đăm đăm.
Nàng th́ dặm khách xa xăm,
Bạc phau cầu giá đen rầm ngàn mây.
Vi lô san sát hơi may,
Một trời thu để riêng ai một người.
Dặm khuya ngất tạnh mù khơi,
Thấy trăng mà thẹn những lời non sông!
Rừng thu từng biếc xen hồng,
Nghe chim như nhắc tấm ḷng thần hôn!
Những là lạ nước lạ non,
Lâm-truy vừa một tháng tṛn tới nơi.
Xe châu dừng bánh cửa ngoài,
Rèm trong đă thấy một người bước ra.
Thoắt trông nhờn nhợt màu da,
Ăn ǵ cao lớn đẫy đà làm sao?
Trước xe lơi lả han chào,
Vâng lời nàng mới bước vào tận nơi.
Bên th́ mấy ả mày ngài,
Bên th́ ngồi bốn năm người làng chơi.
Giữa th́ một tượng trắng đôi lông mày.
Lầu xanh quen lối xưa nay,
Nghề này th́ lấy ông này tiên sư.
Hương hoa hôm sớm phụng thờ,
Cô nào xấu vía có thưa mối hàng.
Cởi xiêm trút áo sỗ sàng,
Trước thần sẽ nguyện mảnh hương lầm dầm.
Đổi hoa lót xuống chiếu nằm,
Bướm ong bay lại ầm ầm tứ vi!
Kiều c̣n ngơ ngẩn biết ǵ,
Cứ lời lạy xuống mụ th́ khấn ngay.
Cửa hàng buôn bán cho may,
Đêm đêm hàn thực ngày ngày nguyên tiêu.
Muôn ngh́n người thấy cũng yêu,
Xôn xao anh yến dập d́u trúc mai!
Tin nhạn vẩn lá thư bài,
Đưa người cửa trước rước người cửa sau!
Lạ tai nghe chửa biết đâu,
Xem t́nh ra cũng những màu dở dang.
Lễ xong hương hỏa gia đường,
Tú bà vắt nóc lên giường ngồi ngay.
Dạy rằng: Con lạy mẹ đây,
Lạy rồi sang lạy cậu mày bên kia.
Nàng rằng: Phải bước lưu ly,
Phận hèn vâng đă cam bề tiểu tinh.
Điều đâu lấy yến làm anh,
Ngây thơ chẳng biết là danh phận ǵ?
Đủ điều nạp thái vu quy,
Đă khi chung chạ lại khi đứng ngồi.
Giờ ra thay bậc đổi ngôi,
Dám xin gởi lại một lời cho minh.
Mụ nghe nàng nói hay t́nh,
Bây giờ mới nổi tam bành mụ lên:
Này này sự đă quả nhiên,
Thôi đà cướp sống của min đi rồi!
Bảo rằng đi dạo lấy người,
Đem về rước khách kiếm lời mà ăn.
Tuồng vô nghĩa ở bất nhân,
Buồn ḿnh trước đă tần mần thử chơi.
Màu hồ đă mất đi rồi,
Thôi thôi vốn liếng đi đời nhà ma.
Con kia đă bán cho ta,
Nhập gia phải cứ phép nhà tao đây!
Lăo kia có giở bài bây,
Chẳng văng vào mặt mà mày lại nghe!
Cớ sao chịu trót một bề,
Gái tơ mà đă ngứa nghề sớm sao!
Phải làm cho biết phép tao!
Giật b́ tiên rắp sấn vào ra tay.
Nàng rằng: Trời thẳm đất dày,
Thân này đă bỏ những ngày ra đi!
Thôi th́ thôi có tiếc ǵ!
Sẵn dao tay áo tức th́ giở ra.
Sợ gan nát ngọc liều hoa,
Mụ c̣n trông mặt nàng đà quá tay.
Thương ôi, tài sắc bậc này,
Một dao oan nghiệp dứt dây phong trần!
Nỗi oan vỡ lở xa gần,
Trong nhà người chật một lần như nêm.
Nàng th́ bằn bặt giấc tiên,
Mụ th́ cầm cập mặt nh́n hồn bay.
Vực nàng vào chốn hiên tây,
Cắt người coi sóc rước thầy thuốc men.
Nào hay chưa hết trần duyên,
Trong mê dường đă đứng bên một nàng.
Rỉ rằng: Nhân quả dở dang,
Đă toan trốn nợ đoạn trường được sao?
Số c̣n nặng nghiệp má đào,
Người dù muốn quyết trời nào đă cho!
Hăy xin hết kiếp liễu bồ,
Sông Tiền-đường sẽ hẹn ḥ về sau.
Thuốc thang suốt một ngày thâu,
Giấc mê nghe đă dàu dàu vừa tan.
Tú bà chực sẵn bên màn,
Lựa lời khuyên giải mơn man gỡ dần:
Một người dễ có mấy thân,
Hoa xuân đương nhụy ngày xuân c̣n dài.
Cũng là lỡ một lầm hai,
Đá vàng sao nỡ ép nài mưa mây.
Lỡ chân trót đă vào đây,
Khóa buồng xuân để đợi ngày đào non.
Người c̣n th́ của hăy c̣n,
T́m nơi xứng đáng là con cái nhà.
Làm chi tội báo oan gia,
Thiệt ḿnh mà hại đến ta hay ǵ?
Kề tai mấy nỗi nằn ń,
Nàng nghe dường cũng thị phi rạch ṛi.
Vả trong thần mộng mấy lời,
Túc nhân âu cũng có trời ở trong.
Kiếp này nợ trả chưa xong,
Làm chi thêm một nợ chồng kiếp sau!
Lặng nghe ngẫm nghĩ gót đầu,
Thưa rằng: Ai có muốn đâu thế này,
Được như lời thế là may,
Hẳn rằng mai có như rày cho chăng!
Sợ khi ong bướm đăi đằng,
Đến điều sống đục sao bằng thác trong!
Mụ rằng: Con hăy thong dong,
Phải điều ḷng lại dối ḷng mà chơi!
Mai sau ở chẳng như lời,
Trên đầu có bóng mặt trời rạng soi.
Thấy lời quyết đoán hẳn hoi,
Đành ḷng nàng cũng sẽ nguôi nguôi dần.
Trước lầu Ngưng-bích khóa xuân,
Vẻ non xa tấm trăng gần ở chung.
Bốn bề bát ngát xa trông,
Cát vàng cồn nọ bụi hồng dặm kia.
Bẽ bàng mây sớm đèn khuya,
Nửa t́nh nửa cảnh như chia tấm ḷng.
Tưởng người dưới nguyệt chén đồng,
Tin sương luống những rày trông mai chờ.
Bên trời góc bể bơ vơ,
Tấm son gột rửa bao giờ cho phai.
Xót người tựa cửa hôm mai,
Quạt nồng ấp lạnh những đó giờ?
Sân Lai cách mấy nắng mưa,
Có khi gốc tử đă vừa người ôm.
Buồn trông cửa bể chiều hôm,
Thuyền ai thấp thoáng cánh buồm xa xa.
Buồn trong ngọn nước mới sa,
Hoa trôi man mác biết là về đâu?
Buồn trông nội cỏ dàu dàu,
Chân mây mặt đất một màu xanh xanh.
Buồn trông gió cuốn mặt duềnh,
Âầm ầm tiếng sóng kêu quanh ghế ngồi.
Chung quanh những nước non người,
Đau ḷng lưu lạc nên vài bốn câu.
Ngậm ngùi rủ bức rèm châu,
Cách tường nghe có tiếng đâu họa vần.
Một chàng vừa trạc thanh xuân,
H́nh dung chải chuốt áo khăn dịu dàng.
Nghĩ rằng cũng mạch thư hương,
Hỏi ra mới biết rằng chàng Sở Khanh.
Bóng nga thấp thoáng dưới mành.
Trông nàng chàng cũng ra t́nh đeo đai:
Than ôi! sắc nước hương trời,
Tiếc cho đâu bỗng lạc loài đến đây?
Giá thành trong nguyệt trên mây,
Hoa sao hoa khéo đọa đày bấy hoa?
Tức gan riêng giận trời già,
Ḷng này ai tỏ cho ta hỡi ḷng?
Thuyền quyên ví biết anh hùng,
Ra tay tháo cũi sổ lồng như chơi!
Song thu đă khép cánh ngoài,
Tai c̣n đồng vọng mấy lời sắt đanh.
Nghĩ người thôi lại nghĩ ḿnh,
Cảm ḷng chua xót lạt t́nh bơ vơ.
Những là lần lữa nắng mưa,
Kiếp phong trần biết bao giờ là thôi?
Đánh liều nhắn một hai lời,
Nhờ tay tế độ với người trầm luân.
Mảnh tiên kể hết xa gần,
Nỗi nhà báo đáp nỗi thân lạc loài.
Tan sương vừa rạng ngày mai,
Tiện hồng nàng mới nhắn lời gởi sang.
Trời tây lăng đăng bóng vàng,
Phục thư đă thấy tin chàng đến nơi.
Mở xem một bức tiên mai,
Rành rành tích việt có hai chữ đề.
Lấy trong ư tứ mà suy:
Ngày hai mươi mốt tuất th́ phải chăng?
Chim hom thoi thót về rừng,
Đóa trà mi đă ngậm gương nửa vành.
Tường đông lay động bóng cành,
Rẽ song đă thấy Sở Khanh lén vào.
Sượng sùng đánh dạn ra chào,
Lạy thôi nàng mới rỉ trao ân cần.
Rằng: Tôi bèo bọt chút thân,
Lạc đàn mang lấy nợ nần yến anh.
Dám nhờ cốt nhục tử sinh,
C̣n nhiều kết cỏ ngậm vành về sau!
Lặng nghe lẩm nhẩm gật đầu:
Ta đây nào phải ai đâu mà rằng!
Nàng đà biết đến ta chăng,
Bể trầm luân lấp cho bằng mới thôi.
Nàng rằng: Muôn sự ơn người,
Thế nào xin quyết một bài cho xong.
Rằng: Ta có ngựa truy phong,
Có tên dưới trướng vốn ḍng kiện nhi.
Thừa cơ lẻn bước ra đi,
Ba mươi sáu chước chước ǵ là hơn.
Dù khi gió kép mưa đơn,
Có ta đây cũng chẳng cơn cớ ǵ!
Nghe lời nàng đă sinh nghi,
Song đà quá đỗi quản ǵ được thân.
Cũng liều nhắm mắt đưa chân,
Mà xem con tạo xoay vần đến đâu!
Cùng nhau lẻn bước xuống lầu.
Song song ngựa trước ngựa sau một đoàn.
Đêm thu khắc lậu canh tàn,
Gió cây trút lá trăng ngàn ngậm gương.
Lối ṃn cỏ nhợt màu sương.
Ḷng quê đi một bước đường một đau.
Tiếng gà xao xác gáy mau,
Tiếng người đâu đă mái sau dậy dàng.
Nàng càng thổn thức gan vàng,
Sở Khanh đă rẽ dây cương lối nào!
Một ḿnh khôn biết làm sao,
Dặm rừng bước thấp bước cao hăi hùng.
Hóa nhi thật có nỡ ḷng,
Làm chi giày tía ṿ hồng lắm nau!
Một đoàn đổ đến trước sau,
Vuốt đâu xuống đất cánh đâu lên trời.
Tú bà tốc thẳng đến nơi,
Hăm hăm áp điệu một hơi lại nhà.
Hung hăng chẳng hỏi chẳng tra,
Đang tay vùi liễu dập hoa tơi bời.
Thịt da ai cũng là người,
Ḷng nào hồng rụng thắm rời chẳng đau.
Hết lời thú phục khẩn cầu,
Uốn lưng thịt đổ giập đầu máu sa.
Rằng: Tôi chút phận đàn bà,
Nước non ĺa cửa ĺa nhà đến đây.
Bây giờ sống thác ở tay,
Thân này đă đến thế này th́ thôi!
Nhưng tôi có sá chi tôi,
Phận tôi đành vậy vốn người để đâu?
Thân lươn bao quản lấm đầu,
Chút ḷng trinh bạch từ sau xin chừa.
Được lời mụ mới tùy cơ,
Bắt người bảo lĩnh làm tờ cung chiêu.
Bày vai có ả Mă Kiều,
Xót nàng ra mới đánh liều chịu đoan.
Mụ càng kể nhặt kể khoan,
Gạn gùng đến mực nồng nàn mới tha.
Vực nàng vào nghỉ trong nhà,
Mă Kiều lại ngỏ ư ra dặn lời:
Thôi đà mắc lận th́ thôi!
Đi đâu chẳng biết con người Sở Khanh?
Bạc t́nh nổi tiếng lầu xanh,
Một tay chôn biết mấy cành phù dung.
Đà dao lập sẵn chước dùng,
Lạ ǵ một cốt một đồng xưa nay!
Có ba mươi lạng trao tay,
Không dưng chi có chuyện này tṛ kia!
Rồi ra trở mặt tức th́,
Bớt lời liệu chớ sân si thiệt đời!
Nàng rằng: Thề thốt nặng lời,
Có đâu mà lại ra người hiểm sâu!
C̣n đương suy trước nghĩ sau,
Mặt mo đă thấy ở đâu dẫn vào.
Sở Khanh lên tiếng rêu rao,
Rằng: Nghe mới có con nào ở đây.
Phao cho quyến gió rủ mây,
Hăy xem có biết mặt mày là ai?
Nàng rằng: Thôi thế th́ thôi,
Rằng không th́ cũng vâng lời rằng không!
Sở Khanh quát mắng đùng đùng,
Bước vào vừa rắp thị hùng ra tay.
Nàng rằng: Trời nhé có hay!
Quyến anh rủ yến sự này tại ai?
Đem người đẩy xuống giếng thơi,
Nói lời rồi lại ăn lời được ngay!
C̣n tiên tích việt ở tay,
Rơ ràng mặt ấy mặt này chứ ai?
Lời ngay đông mặt trong ngoài,
Kẻ chê bất nghĩa người cười vô lương!
Phụ t́nh án đă rơ ràng,
Dơ tuồng nghĩ mới kiếm đường tháo lui.
Buồng riêng riêng những sụt sùi,
Nghĩ thân mà lại ngậm ngùi cho thân.
Tiếc thay trong giá trắng ngần,
Đến phong trần cũng phong trần như ai!
Tẻ vui cũng một kiếp người,
Hồng nhan phải giống ở đời măi ru!
Kiếp xưa đă vụng đường tu,
Kiếp nay chẳng kẻo đền bù mới xuôi!
Dẫu sao b́nh đă vỡ rồi,
Lấy thân mà trả nợ đời cho xong!
Vừa tuần nguyệt sáng gương trong,
Tú bà ghé lại thong dong dặn ḍ:
Nghề chơi cũng lắm công phu,
Làng chơi ta phải biết cho đủ điều.
Nàng rằng: Mưa gió dập d́u,
Liều thân th́ cũng phải liều thế thôi!
Mụ rằng: Ai cũng như ai,
Người ta ai mất tiền hoài đến đây?
Ơở trong c̣n lắm điều hay,
Nỗi đêm khép mở mỗi ngày riêng chung.
Này con thuộc lấy làm ḷng,
Vành ngoài bảy chữ vành trong tám nghề.
Chơi cho liễu chán hoa chê,
Cho lăn lóc đá cho mê mẩn đời.
Khi khóe hạnh khi nét ngài.
Khi ngâm ngợi nguyệt khi cười cợt hoa.
Đều là nghề nghiệp trong nhà,
Đủ ngần ấy nết mới là người soi.
Gót đầu vâng dạy mấy lời,
Dường chau nét nguyệt dường phải vẻ hồng.
Những nghe nói đă thẹn thùng,
Nước đời lắm nỗi lạ lùng khắt khe!
Xót ḿnh cửa các buồng khuê,
Vỡ ḷng học lấy những nghề nghiệp hay!
Khéo là mặt dạn mày dày,
Kiếp người đă đến thế này th́ thôi!
Thương thay thân phận lạc loài,
Dẫu sao cũng ở tay người biết sao?
Lầu xanh mới rủ trướng đào,
Càng treo giá ngọc càng cao phẩm người.
Biết bao bướm lả ong lơi,
Cuộc say đầy tháng trận cười suốt đêm.
Dập d́u lá gió cành chim,
Sớm đưa Tống Ngọc tối t́m Trường-khanh.
Khi tỉnh rượu lúc tàn canh,
Giật ḿnh ḿnh lại thương ḿnh xót xa.
Khi sao phong gấm rủ là,
Giờ sao tan tác như hoa giữa đường.
Mặt sao dày gió dạn sương,
Thân sao bướm chán ong chường bấy thân?
Mặc người mưa Sở mây Tần,
Những ḿnh nào biết có xuân là ǵ.
Đ̣i phen gió tựa hoa kề,
Nửa rèm tuyết ngậm bốn bề trăng thâu.
Cảnh nào cảnh chẳng đeo sầu,
Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ.
Đôi phen nét vẽ câu thơ,
Cung cầm trong nguyệt nước cờ dưới hoa.
Vui là vui gượng kẻo là,
Ai tri âm đó mặn mà với ai?
Thờ ơ gió trúc mưa mai,
Ngẩn ngơ trăm mối dùi mài một thân.
Ôm ḷng đ̣i đoạn xa gần,
Chẳng ṿ mà rối chẳng dần mà đau!
Nhớ ơn chín chữ cao sâu,
Một ngày một ngả bóng dâu tà tà.
Dặm ngh́n nước thẳm non xa,
Nghĩ đâu thân phận con ra thế này!
Sân ḥe đôi chút thơ ngây,
Trân cam ai kẻ đỡ thay việc ḿnh?
Nhớ lời nguyện ước ba sinh,
Xa xôi ai có biết t́nh chăng ai?
Khi về hỏi liễu Chương-đài,
Cành xuân đă bẻ cho người chuyên tay!
T́nh sâu mong trả nghĩa dày,
Hoa kia đă chắp cánh này cho chưa?
Mối t́nh đ̣i đoạn ṿ tơ,
Giấc hương quan luống lần mơ canh dài.
Song sa ṿ vơ phương trời,
Nay hoàng hôn đă lại mai hôn hoàng.
Lần lần thỏ bạc ác vàng,
Xót người trong hội đoạn trường đ̣i cơn.
Đă cho lấy chữ hồng nhan,
Làm cho cho hại cho tàn cho cân!
Đă đày vào kiếp phong trần,
Sao cho sỉ nhục một lần mới thôi!
Khách du bỗng có một người,
Kỳ Tâm họ Thúc cũng ṇi thư hương.
Vốn người huyện Tích châu Thường,
Theo nghiêm đường mở ngôi hàng Lâm truy.
Hoa khôi mộ tiếng Kiều nhi,
Thiếp hồng t́m đến hương khuê gởi vào.
Trướng tô giáp mặt hoa đào,
Vẻ nào chẳng mặn nét nào chẳng ưa?
Hải đường mơn mởn cành tơ,
Ngày xuân càng gió càng mưa càng nồng!
Nguyệt hoa hoa nguyệt năo nùng,
Đêm xuân ai dễ cầm ḷng được chăng!
Lạ ǵ thanh khí lẽ hằng,
Một dây một buộc ai giằng cho ra!
Sớm đào tối mận lân la,
Trước c̣n trăng gió sau ra đá vàng.
Dịp đâu may mắn lạ dường,
Lại vừa gặp khoảng xuân đường lại quê.
Sinh càng một tỉnh mười mê,
Ngày xuân lắm lúc đi về với xuân.
Khi gió gác khi trăng sân,
Bầu tiêu chuốc rượu cầu thần nối thơ.
Khi hương sớm khi trà trưa,
Bàn vây điểm nước đường tơ họa đàn.
Miệt mài trong cuộc truy hoan,
Càng quen thuộc nết càng dan díu t́nh.
Lạ cho cái sóng khuynh thành,
Làm cho đổ quán xiêu đ́nh như chơi.
Thúc sinh quen nết bốc rời,
Trăm ngh́n đổ một trận cười như không
Mụ càng tô lục chuốt hồng,
Máu tham hễ thấy hơi đồng th́ mê.
Dưới trăng quyên đă gọi hè,
Đầu tường lửa lựu lập ḷe đâm bông.
Buồng the phải buổi thong dong,
Thang lan rủ bức trướng hồng tẩm hoa.
Rơ màu trong ngọc trắng ngà,
Dày dày sẵn đúc một ṭa thiên nhiên.
Sinh càng tỏ nét càng khen,
Ngụ t́nh tay thảo một thiên luật Đường.
Nàng rằng: Vâng biết ḷng chàng,
Lời lời châu ngọc hàng hàng gấm thêu.
Hay hèn lẽ cũng nối điêu,
Nỗi quê nghĩ một hai điều ngang ngang.
Ḷng c̣n gởi áng mây Hàng,
Họa vần, xin hăy chịu chàng hôm nay.
Rằng: Sao nói lạ lùng thay!
Cành kia chẳng phải cỗi này mà ra?
Nàng càng ủ dột thu ba,
Đoạn trường lúc ấy nghĩ mà buồn bênh:
Thiếp như hoa đă ĺa cành,
Chàng như con bướm lượn vành mà chơi.
Chúa xuân đành đă có nơi,
Ngắn ngày thôi chớ dài lời làm chi!
Sinh rằng: Từ thuở tương tri,
Tấm riêng riêng những nặng v́ nước non.
Trăm năm tính cuộc vuông tṛn,
Phải ḍ cho đến ngọn nguồn lạch sông.
Nàng rằng: Muôn đội ơn ḷng,
Chút e bên thú bên ṭng dễ đâu.
B́nh khang nấn ná bấy lâu,
Yêu hoa yêu được một màu điểm trang.
Rồi ra lạt phấn phai hương,
Ḷng kia giữ được thường thường măi chăng?
Vả trong thềm quế cung trăng,
Chủ trương đành đă chị Hằng ở trong.
Bấy lâu khăng khít dải đồng,
Thêm người người cũng chia ḷng riêng tây.
Vẻ chi chút phận bèo mây,
Làm cho bể ái khi đầy khi vơi.
Trăm điều ngang ngửa v́ tôi,
Thân sau ai chịu tội trời ấy cho?
Như chàng có vững tay co,
Mười phần cũng đắp điếm cho một vài.
Thế trong dù lớn hơn ngoài,
Trước hàm sư sử gởi người đằng la.
Cúi đầu luồn xuống mái nhà,
Giấm chua lại tội bằng ba lửa nồng.
Ơở trên c̣n có nhà thông,
Lượng trên trông xuống biết ḷng có thương?
Sá chi liễu ngơ hoa tường,
Lầu xanh lại bỏ ra phường lầu xanh!
Lại càng dơ dáng dại h́nh,
Đành thân phận thiếp ngại danh giá chàng.
Thương sao cho vẹn th́ thương,
Tính sao cho trọn mọi đường th́ vâng.
Sinh rằng: Hay nói đè chừng,
Ḷng đây ḷng đấy chưa từng hay sao?
Đường xa chớ ngại Ngô Lào,
Trăm điều hăy cứ trông vào một ta.
Đă gần chi có điều xa,
Đá vàng đă quyết phong ba cũng liều!
Cùng nhau căn vặn đến điều,
Chỉ non thề bể nặng gieo đến lời.
Nỉ non đêm ngắn t́nh dài,
Ngoài hiên thỏ đă non đoài ngậm gương.
Mượn điều trúc viện thừa lương,
Rước về hăy tạm giấu nàng một nơi.
Chiến ḥa sắp sẵn hai bài,
Cậy tay thầy thợ mượn người ḍ la.
Bắn tin đến mặt Tú bà,
Thua cơ mụ cũng cầu ḥa dám sao!
Rơ ràng của dẫn tay trao,
Hoàn lương một thiếp thân vào cửa công.
Công tư hai lẽ đều xong,
Gót tiên phút đă thoát ṿng trần ai.
Một nhà sum họp trúc mai,
Càng sâu nghĩa bể càng dài t́nh sông.
Hương càng đượm lửa càng nồng,
Càng sôi vẻ ngọc càng lồng màu sen.
Nửa năm hơi tiếng người quen,
Sân ngô cành biếc đă chen lá vàng.
Giậu thu vừa nảy gị sương,
Gối yên đă thấy xuân đường đến nơi.
Phong lôi nổi trận bời bời,
Nặng ḷng e ấp tính bài phân chia.
Quyết ngay biện bạch một bề,
Dạy cho má phấn lại về lầu xanh!
Thấy lời nghiêm huấn rành rành,
Đánh liều sinh mới lấy t́nh nài kêu.
Rằng: Con biết tội đă nhiều,
Dẫu rằng sấm sét búa ŕu cũng cam.
Trót v́ tay đă nhúng chàm,
Dại rồi c̣n biết khôn làm sao đây!
Cùng nhau vả tiếng một ngày,
Ôm cầm ai nỡ dứt dây cho đành.
Lượng trên quyết chẳng thương t́nh,
Bạc đen thôi có tiếc ḿnh làm chi!
Thấy trời sắt đá tri tri,
Sốt gan ông mới cáo quỳ cửa công.
Đất bằng nổi sóng đùng đùng,
Phủ đường sai lá phiếu hồng thôi tra.
Cùng nhau thẹo gót sai nha,
Song song vào trước sân hoa lạy quỳ.
Trông lên mặt sắt đen ś,
Lập nghiêm trước đă ra uy nặng lời:
Gă kia dại nết chơi bời,
Mà con người thế là người đong đưa!
Tuồng chi hoa thải hương thừa,
Mượn màu son phấn đánh lừa con đen.
Suy trong t́nh trạng nguyên đơn,
Bề nào th́ cũng chưa yên bề nào.
Phép công chiếu án luận vào.
Có hai đường ấy muốn sao mặc ḿnh:
Một là cứ phép gia h́nh,
Một là lại cứ lầu xanh phó về!
Nàng rằng: Đă quyết một bề,
Nhện này vương lấy tơ kia mấy lần!
Đục trong thân cũng là thân,
Yếu thơ vâng chịu trước sân lôi đ́nh.
Dạy rằng: Cứ phép gia h́nh!
Ba cây chập lại một cành mẫu đơn.
Phận đành chi dám kêu oan,
Đào hoen quẹn má liễu tan tác mày.
Một sân lầm cát đă đầy,
Gương lờ nước thủy mai gầy vóc sương.
Nghĩ t́nh chàng Thúc mà thương,
Nẻo xa trông thấy ḷng càng xót xa.
Khóc rằng: Oan khốc v́ ta,
Có nghe lời trước chẳng đà lụy sau.
Cạn ḷng chẳng biết nghĩ sâu,
Để ai trăng tủi hoa sầu v́ ai?
Phủ đường nghe thoảng vào tai,
Động ḷng lại gạn đến lời riêng tây.
Sụt sùi chàng mới thưa ngay,
Đầu đuôi kể lại sự ngày cầu thân:
Nàng đà tính hết xa gần,
Từ xưa nàng đă biết thân có rày!
Tại tôi hứng lấy một tay,
Để nàng cho đến nỗi này v́ tôi!
Nghe lời nói cũng thương lời,
Dẹp uy mới dạy cho bài giải vi.
Rằng: Như hẳn có thế th́,
Trăng hoa song cũng thị phi biết điều!
Sinh rằng: Chút phận bọt bèo,
Theo đ̣i vả cũng ít nhiều bút nghiên.
Cười rằng: Đă thế th́ nên,
Mộc già hăy thử một thiên tŕnh nghề.
Nàng vâng cất bút tay đề,
Tiên hoa tŕnh trước án phê xem tường.
Khen rằng: Giá đáng Thịnh Đường,
Tài này sắc ấy ngh́n vàng chưa cân!
Thực là tài tử giai nhân,
Châu Trần c̣n có Châu Trần nào hơn!
Thôi đừng rước dữ cưu hờn,
Làm chi lỡ nhịp cho đàn ngang cung.
Đă đưa đến trước cửa công,
Ngoài th́ là lư song trong là t́nh.
Dâu con trong đạo gia đ́nh,
Thôi th́ dẹp nỗi bất b́nh là xong!
Kíp truyền sắm sửa lễ công,
Kiệu hoa cất gió đuốc hồng điểm sao.
Bày hàng cổ xúy xôn xao,
Song song đưa tới trướng đào sánh đôi.
Thương v́ hạnh trọng v́ tài,
Thúc ông thôi cũng dẹp lời phong ba.
Huệ lan sực nức một nhà,
Từng cay đắng lại mặn mà hơn xưa.
Mảng vui rượu sớm cờ trưa,
Đào đà phai thắm sen vừa nẩy xanh.
Trướng hồ vắng vẻ đêm thanh,
E t́nh nàng mới bày t́nh riêng chung:
Phận bồ từ vẹn chữ ṭng,
Đổi thay nhạn yến đă ḥng đầy niên.
Tin nhà ngày một vắng tin,
Mặn t́nh cát lũy lạt t́nh tao khang.
Nghĩ ra thật cũng nên đường,
Tăm hơi ai dễ giữ giàng cho ta?
Trộm nghe kẻ lớn trong nhà,
Ơở vào khuôn phép nói ra mối giường.
E thay những dạ phi thường,
Dễ ḍ rốn bể khôn lường đáy sông!
Mà ta suốt một năm ṛng,
Thế nào cũng chẳng giấu xong được nào.
Bấy chầy chưa tỏ tiêu hao,
Hoặc là trong có làm sao chăng là?
Xin chàng kíp liệu lại nhà,
Trước người đẹp ư sau ta biết t́nh.
Đêm ngày như mực giấu quanh,
Rày lần mai lữa giữ h́nh chưa thông.
Nghe lời khuyên nhủ thong dong,
Đành ḷng sinh mới quyết ḷng hồi trang.
Rạng ra gửi đến xuân đường,
Thúc ông cũng vội giục chàng ninh gia.
Tiễn đưa một chén quan hà,
Xuân đ́nh thoắt đă đổi ra cao đ́nh.
Sông Tần một dải xanh xanh,
Loi thoi bờ liễu mấy cành Dươngquan.
Cầm tay dài ngắn thở than,
Chia phôi ngừng chén hợp tan nghẹn lời.
Nàng rằng: Non nước xa khơi,
Sao cho trong ấm th́ ngoài mới êm.
Dễ ḷa yếm thắm trôn kim,
Làm chi bưng mắt bắt chim khó ḷng!
Đôi ta chút nghĩa đèo ḅng,
Đến nhà trước liệu nói ṣng cho minh.
Dù khi sóng gió bất t́nh,
Lớn ra uy lớn tôi đành phận tôi.
Hơn điều giấu ngược giấu xuôi.
Lại mang những việc tày trời đến sau.
Thương nhau xin nhớ lời nhau,
Năm chầy cũng chẳng đi đâu mà chầy.
Chén đưa nhớ bữa hôm nay,
Chén mừng xin đợi ngày này năm sau!
Người lên ngựa kẻ chia bào,
Rừng phong thu đă nhuốm màu quan san.
Dặm hồng bụi cuốn chinh an,
Trông người đă khuất mấy ngàn dâu xanh.
Người về chiếc bóng năm canh,
Kẻ đi muôn dặm một ḿnh xa xôi.
Vầng trăng ai sẻ làm đôi,
Nửa in gối chiếc nửa soi dặm trường.
Kể chi những nỗi dọc đường,
Buồng trong này nỗi chủ trương ở nhà:
Vốn ḍng họ Hoạn danh gia,
Con quan Lại bộ tên là Hoạn thư.
Duyên Đằng thuận nẻo gió đưa,
Cùng chàng kết tóc xe tơ những ngày.
Ơở ăn th́ nết cũng hay,
Nói điều ràng buộc th́ tay cũng già.
Từ nghe vườn mới thêm hoa,
Miệng người đă lắm tin nhà th́ không.
Lửa tâm càng dập càng nồng,
Trách người đen bạc ra ḷng trăng hoa:
Ví bằng thú thật cùng ta,
Cũng dung kẻ dưới mới là lượng trên.
Dại chi chẳng giữ lấy nền,
Tốt chi mà rước tiếng ghen vào ḿnh?
Lại c̣n bưng bít giấu quanh,
Làm chi những thói trẻ ranh nực cười!
Tính rằng cách mặt khuất lời,
Giấu ta ta cũng liệu bài giấu cho!
Lo ǵ việc ấy mà lo,
Kiến trong miệng chén có ḅ đi đâu?
Làm cho nh́n chẳng được nhau,
Làm cho đầy đọa cất đầu chẳng lên!
Làm cho trông thấy nhăn tiền,
Cho người thăm ván bán thuyền biết tay.
Nỗi ḷng kín chẳng ai hay,
Ngoài tai để mặc gió bay mái ngoài.
Tuần sau bỗng thấy hai người,
Mách tin ư cũng liệu bài tâng công.
Tiểu thư nổi giận đùng đùng:
Gớm tay thêu dệt ra ḷng trêu ngươi!
Chồng tao nào phải như ai,
Điều này hẳn miệng những người thị phi!
Vội vàng xuống lệnh ra uy,
Đứa th́ vả miệng đứa th́ bẻ răng.
Trong ngoài cửa kín mít như bưng.
Nào ai c̣n dám nói năng một lời!
Buồng đào khuya sớm thảnh thơi,
Ra vào một mực nói cười như không.
Đêm ngày ḷng những dặn ḷng,
Sinh đà về đến lầu hồng xuống yên.
Lời tan hợp nỗi hàn huyên,
Chữ t́nh càng mặn chữ duyên càng nồng.
Tẩy trần vui chén thong dong,
Nỗi ḷng ai ở trong ḷng mà ra.
Chàng về xem ư tứ nhà,
Sự ḿnh cũng rắp lân la giăi bày.
Mấy phen cười nói tỉnh say,
Tóc tơ bất động mảy may sự t́nh.
Nghĩ đà bưng kín miệng b́nh,
Nào ai có khảo mà ḿnh lại xưng?
Những là e ấp dùng dằng,
Rút dây sợ nữa động rừng lại thôi.
Có khi vui chuyện mua cười,
Tiểu thư lại giỡ những lời đâu đâu.
Rằng: Trong ngọc đá vàng thau,
Mười phần ta đă tin nhau cả mười.
Khen cho những miệng dông dài,
Bướm ong lại đặt những lời nọ kia.
Thiếp dù vụng chẳng hay suy,
Đă dơ bụng nghĩ lại bia miệng cười!
Thấy lời thủng thỉnh như chơi,
Thuận lời chàng cũng nói xuôi đỡ đ̣n.
Những là cười phấn cợt son,
Đèn khuya chung bóng trăm tṛn sánh vai.
Thú quê thuần vược vén mùi,
Giếng vàng đă rụng một vài lá ngô.
Chạnh niềm nhớ cảnh giang hồ,
Một màu quan tái mấy mùa gió trăng.
T́nh riêng chưa dám rỉ răng,
Tiểu thư trước đă liệu chừng nhủ qua:
Cách năm mây bạc xa xa,
Lâmtruy cũng phải tính mà thần hôn.
Được lời như mở tấc son,
Vó câu thẳng ruổi nước non quê người.
Long lanh đáy nước in trời,
Thành xây khói biếc non phơi bóng vàng.
Roi câu vừa gióng dặm trường,
Xe hương nàng cũng thuận đường quy ninh.
Thưa nhà huyên hết mọi t́nh,
Nỗi chàng ở bạc nỗi ḿnh chịu đen.
Nghĩ rằng: Ngứa ghẻ hờn ghen,
Xấu chàng mà có ai khen chi ḿnh!
Vậy nên ngảnh mặt làm thinh,
Mưa cao vốn đă rắp ranh những ngày.
Lâmtruy đường bộ tháng chầy,
Mà đường hải đạo sang ngay th́ gần.
Dọn thuyền lựa mặt giai nhân,
Hăy đem dây xích buộc chân nàng về.
Làm cho cho mệt cho mê,
Làm cho đau đớn ê chề cho coi!
Trước cho bỏ ghét những người,
Sao cho để một tṛ cười về sau.
Phu nhân khen chước rất mầu.
Chiều con mới dạy mặc dầu ra tay.
Sửa sang buồm gió lèo mây,
Khuyển Ưng lại chọn một bầy côn quang.
Dặn ḍ hết các mọi đường,
Thuận phong một lá vượt sang biển Tề.
Nàng từ chiếc bóng song the,
Đường kia nỗi nọ như chia mối sầu.
Bóng dâu đă xế ngang đầu,
Biết đâu ấm lạnh biết đâu ngọt bùi.
Tóc thề đă chấm ngang vai,
Nào lời non nước nào lời sắt son.
Sắn b́m chút phận cỏn con,
Khuôn duyên biết có vuông tṛn cho chăng?
Thân sao nhiều nỗi bất bằng,
Liều như cung Quảng ả Hằng nghĩ sao!
Đêm thu gió lọt song đào,
Nửa vành trăng khuyết ba sao giữa trời.
Nén hương đến trước Phật đài,
Nỗi ḷng khấn chửa cạn lời vân vân.
Dưới hoa dậy lũ ác nhân,
Âầm ầm khốc quỷ kinh thần mọc ra.
Đầy sân gươm tuốt sáng ḷa,
Thất kinh nàng chửa biết là làm sao.
Thuốc mê đâu đă tưới vào,
Mơ màng như giấc chiêm bao biết ǵ.
Vực ngay lên ngựa tức th́,
Pḥng đào viện sách bốn bề lửa dong.
Sẵn thấy vô chủ bên sông,
Đem vào để đó lộn ṣng ai hay?
Tôi đôi phách lạc hồn bay,
Pha càn bụi cỏ gốc cây ẩn ḿnh.
Thúc ông nhà cũng gần quanh,
Chợt trông ngọn lửa thất kinh rụng rời.
Tớ thấy chạy thẳng đến nơi,
Tơi bời tưới lửa t́m người lao xao.
Gió cao ngọn lửa càng cao,
Tôi đ̣i t́m đủ nàng nào thấy đâu!
Hớt hơ hớt hải nh́n nhau,
Giếng sâu bụi rậm trước sau t́m quàng.
Chạy vào chốn cũ pḥng hương,
Trong tro thấy một đống xương cháy tàn,
Ngay t́nh ai biết mưu gian,
Hẳn nàng thôi lại có bàn rằng ai!
Thúc ông sùi sụt ngắn dài,
Nghĩ con vắng vẻ thương người nết na.
Di hài nhặt sắp về nhà,
Nào là khâm liệm nào là tang trai.
Lễ thường đă đủ một hai,
Lục tŕnh chàng cũng đến nơi bấy giờ.
Bước vào chốn cũ lầu thơ,
Tro than một đống nắng mưa bốn tường.
Sang nhà cha tới trung đường,
Linh sàng bài vị thờ nàng ở trên.
Hỡi ôi nói hết sự duyên,
Tơ t́nh đứt ruột lửa phiền cháy gan!
Gieo ḿnh vật vă khóc than:
Con người thế ấy thác oan thế này.
Chắc rằng mai trúc lại vầy,
Ai hay vĩnh quyết là ngày đưa nhau!
Thương càng nghĩ nghĩ càng đau,
Dễ ai rấp thảm quạt sầu cho khuây.
Gần miền nghe có một thầy.
Phi phù trí quỷ cao tay thông huyền.
Trên tam đảo dưới cửu tuyền,
T́m đâu th́ cũng biết tin rơ ràng.
Sắm sanh lễ vật rước sang,
Xin t́m cho thấy mặt nàng hỏi han.
Đạo nhân phục trước tĩnh đàn,
Xuất thần giây phút chưa tàn nén hương.
Trở về minh bạc nói tường:
Mặt nàng chẳng thấy việc nàng đă tra.
Người này nặng nghiệp oan gia,
C̣n nhiều nợ lắm sao đà thác cho!
Mệnh cung đang mắc nạn to,
Một năm nữa mới thăm ḍ được tin.
Hai bên giáp mặt chiền chiền,
Muốn nh́n mà chẳng dám nh́n lạ thay!
Nghe lời nói lạ đường này,
Sự nàng đă thế lời thầy dám tin!
Chẳng qua đồng cốt quàng xiên,
Người đâu mà lại thấy trên cơi trần?
Tiếc hoa những ngậm ngùi xuân,
Thân này dễ lại mấy lần gặp tiên.
Nước trôi hoa rụng đă yên,
Hay đâu địa ngục ở miền nhân gian!
Khuyển Ưng đă đắt mưu gian,
Vực nàng đưa xuống để an dưới thuyền.
Buồm cao lèo thẳng cánh suyền,
Đè chừng huyện Tích băng miền vượt sang.
Giă đ̣ lên trước sảnh đường,
Khuyển Ưng hai đứa nộp nàng dâng công.
Vực nàng tạm xuống môn pḥng,
Hăy c̣n thiêm thiếp giấc nồng chưa phai.
Hoàng lương chợt tỉnh hồn mai,
Cửa nhà đâu mất lâu đài nào đây?
Bàng hoàng dở tỉnh dở say,
Sảnh đường mảng tiếng đ̣i ngay lên hầu.
Aả hoàn trên dưới giục mau,
Hăi hùng nàng mới theo sau một người.
Ngước trông ṭa rộng dăy dài,
Thiên quan trủng tể có bài treo trên.
Ban ngày sáp thắp hai bên,
Giữa giường thất bảo ngồi trên một bà.
Gạn gùng ngọn hỏi ngành tra,
Sự ḿnh nàng phải cứ mà gởi thưa.
Bất t́nh nổi trận mây mưa,
Mắng rằng: Những giống bơ thờ quen thân.
Con này chẳng phải thiện nhân,
Chẳng phường trốn chúa th́ quân lộn chồng.
Ra tuồng mèo mả gà đồng,
Ra tuồng lúng túng chẳng xong bề nào.
Đă đem ḿnh bán cửa tao,
Lại c̣n khủng khỉnh làm cao thế này!
Nào là gia pháp nọ bay!
Hăy cho ba chục biết tay một lần.
Aả hoàn trên dưới dạ rân,
Dẫu rằng trăm miệng khôn phân lẽ nào!
Trúc côn ra sức đập vào,
Thịt nào chẳng nát gan nào chẳng khinh.
Xót thay đào lư một cành,
Một phen mưa gió tan tành một phen!
Hoa nô truyền dạy đổi tên,
Buồng the dạy ép vào phiên thị t́.
Ra vào theo lũ thanh y,
Dăi dầu tóc rối da ch́ quản bao.
Quản gia có một mụ nào,
Thấy người thấy nết ra vào mà thương.
Khi chè chén khi thuốc thang,
Đem lời phương tiện mở đường hiếu sinh.
Dạy rằng: May rủi đă đành,
Liễu bồ ḿnh giữ lấy ḿnh cho hay.
Cũng là oan nghiệp chi đây,
Sa cơ mới đến thế này chẳng dưng.
Ơở đây tai vách mạch rừng,
Thấy ai người cũ cũng đừng nh́n chi.
Kẻo khi sấm sét bất kỳ,
Con ong cái kiến kêu ǵ được oan!
Nàng càng giọt ngọc như chan,
Nỗi ḷng luống những bàn hoàn niềm tây:
Ra vào theo lũ thanh y,
Dăi dầu tóc rối da ch́ quản bao.
Quản gia có một mụ nào,
Thấy người thấy nết ra vào mà thương.
Khi chè chén khi thuốc thang,
Đem lời phương tiện mở đường hiếu sinh.
Dạy rằng: May rủi đă đành,
Liễu bồ ḿnh giữ lấy ḿnh cho hay.
Cũng là oan nghiệp chi đây,
Sa cơ mới đến thế này chẳng dưng.
Ơở đây tai vách mạch rừng,
Thấy ai người cũ cũng đừng nh́n chi.
Kẻo khi sấm sét bất kỳ,
Con ong cái kiến kêu ǵ được oan!
Nàng càng giọt ngọc như chan,
Nỗi ḷng luống những bàn hoàn niềm tây:
Phong trần kiếp chịu đă đầy,
Lầm than lại có thứ này bằng hai.
Phận sao bạc chẳng vừa thôi,
Khăng khăng buộc măi lấy người hồng nhan.
Đă đành túc trái tiền oan,
Cũng liều ngọc nát hoa tàn mà chi!
Những là nương náu qua th́,
Tiểu thư phải buổi mới về ninh gia.
Mẹ con tṛ chuyện lân la,
Phu nhân mới gọi nàng ra dạy lời:
Tiểu thư dưới trướng thiếu người,
Cho về bên ấy theo đ̣i lầu trang.
Lĩnh lời nàng mới theo sang,
Biết đâu địa ngục thiên đường là đâu!
Sớm khuya khăn mặt lược đầu,
Phận con hầu giữ con hầu dám sai.
Phải đêm êm ả chiều trời,
Trúc tơ hỏi đến nghề chơi mọi ngày.
Lĩnh lời nàng mới lựa dây,
Nỉ non thánh thót dễ say ḷng người!
Tiểu thư xem cũng thương tài,
Khuôn uy dường cũng bớt vài bốn phân.
Cửa người đày đọa chút thân,
Sớm năn nỉ bóng đêm ân hận ḷng.
Lâmtruy chút nghĩa đèo ḅng,
Nước bèo để chữ tương phùng kiếp sau!
Bốn phương mây trắng một màu,
Trông vời cố quốc biết đâu là nhà?
Lần lần tháng trọn ngày qua,
Nỗi gần nào biết đường xa thế này.
Lâmtruy từ thu ở uyên bay,
Pḥng không thương kẻ tháng ngày chiếc thân.
Mày ai trăng mới in ngần,
Phấn thừa hương cũ bội phần xót xa!
Sen tàn cúc lại nở hoa,
Sầu dài ngày ngắn đông đà sang xuân.
T́m đâu cho thấy cố nhân?
Lấy câu vận mệnh khuây dần nhớ thương.
Chạnh niềm nhớ cảnh gia hương,
Nhớ quê chàng lại t́m đường thăm quê.
Tiểu thư đón cửa giă giề.
Hàn huyên vừa cạn mọi bề gần xa.
Nhà hương cao cuốn bức là,
Pḥng trong truyền gọi nàng ra lạy mừng.
Bước ra một bước một dừng,
Trông xa nàng đă tỏ chừng nẻo xa:
Phải rằng nắng quáng đèn ḷa,
Rơ ràng ngồi đó chẳng là Thúc Sinh?
Bây giờ t́nh mới tỏ t́nh,
Thôi thôi đă mắc vào vành chẳng sai!
Chước đâu có chước lạ đời,
Người đâu mà lại có người tinh ma!
Rơ ràng thật lứa đôi ta,
Làm ra con ở chúa nhà đôi nơi.
Bề ngoài thơn thớt nói cười,
Mà trong nham hiểm giết người không dao.
[Truyện
Kiều 1] [Truyện Kiều 2]
[Truyện Kiều 3] [Truyện
Kiều 4] [Văn Học] [Home]
|