| Tiếng Kêu Gọi | ||
| SECTION 1 Title 1 Title 2 Title 3 SECTION 2 SECTION 3 SECTION 4 |
by Thu Vân Tôi giật mình thức giấc, nhìn đồng hồ mới hơn 4 giờ sáng, thế mà tôi không ngủ lại được. Có một sự thúc giục lạ thường khiến tôi phải dậy sớm hơn bình thường để tĩnh nguyện với Chúa. Suốt cả năm nay, khi biết chương trình học của mình tại Chủng Viện Southwestern Baptist Theological Seminary sắp sửa xong, hai vợ chồng tôi đã cầu nguyện thật nhiều để xin Chúa hướng dẫn cho bước đường hầu việc Chúa sắp đến. Chúng tôi đến với Chúa là Đấng biết rõ chúng tôi hơn ai hết, Ngài biết những khả năng, ân tứ mà Ngài đã ban cho chúng tôi. Ngài cũng là Đấng biết rõ những mặt mạnh và mặt yếu trong đời sống chúng tôi. Chúng tôi xin Chúa hướng dẫn chúng tôi đến nơi mà Chúa biết là tốt nhất, thích hợp nhất cho chúng tôi để có thể hầu việc Chúa và mở mang vương quốc của Ngài. Mấy tháng gần đây, cả hai chúng tôi đều phân vân không biết phải quyết định chọn nơi nào, vì trong 6 HT đã chính thức mời chúng tôi đến hầu việc Chúa, nơi nào cũng có nhu cầu. Điều khó xử của chúng tôi là phải quyết định chỉ một nơi mà thôi. Chúa ôi, nơi đâu là chỗ thích hợp nhất cho chúng con đây? “God has a plan for my life!...” Cảm tạ Chúa, ngỗn ngang giữa mối phân vân, lo lắng, tiếng hát thơ ngây và vô tình của bé Thiên Ca, cô con gái nhỏ mới hơn 2 tuổi của tôi, đã đem tôi trở lại với một niềm tin cậy tuyệt đối vào Đấng Toàn Năng. Tại sao mình lại cứ mãi suy tư phân vân? Chúa có chương trình tốt đẹp cho đời sống của mình mà. Hãy tin cậy và phó thác đường lối mình cho Đức Giê-hô-va, và học lắng nghe sự chỉ dẫn của Ngài. Sáng hôm nay, Chúa đánh thức tôi dậy sớm. Mở bài học Kinh Thánh hôm nay ra học, Lời Chúa trong E-xơ-ra 1:1 đã làm tôi giật mình: “Năm thứ nhất đời Si-ru,…” Dòng chữ “Năm thứ nhất (In the first year)” nhắc nhở tôi cách đặc biệt, bởi vì đó là những chữ mà tôi vẫn hay cầu nguyện: “Lạy Chúa, trong năm đầu tiên của chức vụ hầu việc Chúa của chúng con (in the first year of our ministry), chúng con cầu xin Chúa cho chúng con thấy được sự hướng dẫn đặc biệt của Ngài.” Tiếp tục học sâu hơn về vua Si-ru, tôi thấy Chúa dùng cuộc đời của ông để đem tôi trở về lại với sự kêu gọi thiêng liêng của Chúa trên đời sống gia đình mình. Khoảng 150 năm trước khi vua Si-ru ra đời, Chúa đã dùng tiên tri Ê-sai nói trước tên của ông, ông sẽ là người được Chúa chọn lựa (Ê-sai 44:28; 45:1,13), Chúa xức dầu (Ê-sai 45:1), làm người chăn chiên (44:28) cho Chúa. Suy nghĩ lại mấy ngày vừa qua, chúng tôi đã nghĩ nhiều về HT Fort Worth, nơi mà chúng tôi góp phần hầu việc Chúa trong những năm học Kinh Thánh tại đây. Chúng tôi gần như đi đến quyết định sẽ nhận lời mời để ở lại hầu việc Chúa trọn thời gian với HT. Lý do là vì ở lại đây sẽ có rất nhiều thuận lợi cho mình và gia đình mình: 1) HT ở đây gần chủng viện Thần Học, là nơi rất tiện cho anh Khánh tiếp tục cao hơn. Thật là thuận lợi cho chồng mình! 2) Chủng viện này có Khoa Âm Nhạc, lại có chương trình cho Children Choir. Chỉ một vài năm nữa, bé Thiên Ca sẽ đủ tiêu chuẩn để tham gia vào Ca Đoàn này. Thật là thuận lợi cho con mình! 3) Bốn năm sống và hầu việc Chúa với HT đã giúp cả hai đứa hiểu HT phần nào. Thật là một sự thuận lợi nếu nhận lời ở lại hầu việc Chúa trong sự yêu mến và ủng hộ của các con cái Chúa ở đây; 4) Các Mục Sư trong vùng Dallas - Fort Worth thật yêu mến Chúa và rất là hiệp một. Họ luôn sẵn sàng giúp đỡ, ủng hộ, và rất cởi mở đối với những người hầu việc Chúa trẻ tuổi. Được gần gũi để học hỏi sự hầu việc Chúa với các MS thì quý biết bao! 5) Bên cạnh đó, gia đình chúng tôi và các bạn sinh viên VN cùng học trong Chủng Viện Southwestern rất gần gũi và thương yêu nhau như anh chị em trong gia đình. Thỉnh thoảng, Chúa cho có những cơ hội để cùng đi hầu việc Chúa chỗ này chỗ kia nên rất vui. Được tiếp tục gần gũi, hầu việc Chúa với các bạn thật là một điều phước hạnh vô cùng! Bài học Kinh Thánh về vua Si-ru sáng hôm nay khiến tôi cảm thấy xấu hổ trước mặt Chúa. Trước khi mình ra đời Chúa đã biết rõ mình, Ngài đã đến thế gian này để chết cho mình. Chúa cũng biết Ngài sẽ chọn và kêu gọi mình cùng chồng mình để bước vào con đường hầu việc Chúa. Thế mà tại bước chân đầu tiên, mình nói xin theo ý muốn Chúa nhưng thật sự theo hướng của ý riêng mình nhiều hơn. Có lẽ mình đã nghĩ quá nhiều về những thuận lợi cho mình và gia đình của mình cho nên đã không thấy những gì Chúa muốn mình thấy, và làm những điều Chúa muốn mình làm. Nhận được sự dạy dỗ của Chúa, tôi chia sẻ với anh Khánh. Sáng hôm ấy, hai vợ chồng chúng tôi cùng quỳ gối để cầu nguyện ăn năn với Chúa. Tiếp ngay sau đó, Chúa nhắc nhở chúng tôi về hai câu chuyện: Câu chuyện thứ nhất của Bác Sĩ Huyền Trần, một giáo sĩ đang hầu việc Chúa tại Cam-pu-chia. Chị đã dâng đời sống mình để làm bác sĩ giáo sĩ từ lâu, nhưng địa điểm tại Cam-pu-chia là một nơi ngoài sự suy nghĩ của chị. Chị kể lại rằng trong một đêm ghé thăm Cam-pu-chia, Chúa đã làm việc trong lòng chị cách thật lạ lùng. Suốt đêm hôm đó, chị đã không ngủ được cho đến khi chị ngồi dậy và nói “Yes!” với Chúa. Chị bắt đầu công tác hầu việc Chúa tại Cam-pu-chia từ tháng 7/2001. Đến cuối năm, khi chị về thăm Hoa Kỳ, đã có hơn 200 người tiếp nhận Chúa qua công tác y tế của chị. Thật là diệu kỳ khi thấy được kết quả của một sự vâng phục! Câu chuyện thứ nhì Chúa nhắc chúng tôi là câu chuyện của ba tôi. Sau biến cố tháng 4/1975, đất nước Việt Nam lọt vào tay chính quyền Cộng Sản. Có rất nhiều sự sợ hãi đến trong lòng người dân miền Nam VN, trong đó cũng có những con cái Chúa và những người hầu việc Chúa nữa. Thế mà trong khi Mục Sư Phạm Văn Thâu, Mục Sư Chủ Nhiệm Đông Nam Bộ, hỏi ba tôi về nhiệm sở hầu việc Chúa: “Mục Sư muốn về vùng nào?” Ba tôi trong thời gian ấy được sự cảm động đặc biệt về câu chuyện của Samuel Morris, một Mục Sư Phi Châu. Khi Samuel Morris được Chúa kêu gọi, ông phải xin làm việc trên tàu để được đến New York học Kinh Thánh. Lúc vào trường, người ta hỏi ông: “Anh muốn chọn phòng nào?” Ông đã trả lời: “Chọn căn phòng mà không ai muốn ở!” Khi MS Thâu hỏi câu hỏi: “Mục Sư muốn về vùng nào?” Ba tôi đã trả lời: “Đến vùng mà không ai muốn tới.” Lúc bấy giờ, có một vị tín hữu từ Thuận Mỹ, một làng quê của tỉnh Long An, đã đi bộ 4-6 cây số mới đến bến xe đò, rồi 2-3 chuyến xe mới lên đến Sài Gòn, ông cụ đến xin MS Thâu cho một Mục Sư về HT ông. Ba má tôi đã không ngần ngại dắt một bầy con nhỏ để đi với cụ về Thuận Mỹ. Nhà thờ đã tan nát vì chiến tranh, chỉ còn lại mảnh đất trống. Các con cái Chúa họp nhau lại xây một tư thất cho Mục Sư, phòng khách dùng làm chỗ nhóm lại mỗi sáng Chúa Nhật. Ban đầu nhóm chừng mười mấy hai mươi người. Chúng tôi còn nhỏ, đi trời mưa không biết bấm chân, bị té và chụp ếch hoài. Má tôi phải đi làm ruộng và buôn bán để nuôi bầy con nhỏ, phụ chồng hầu việc Chúa. Thế mà, vào đầu tháng 1/2002, chúng tôi được dịp về thăm Thuận Mỹ. Giữa một đồng quê rộng lớn, chúng tôi nhìn thấy một ngôi thánh đường tuyệt đẹp và khang trang. Hàng tuần hơn 200 người nhóm lại, trong đó có hơn 100 em thiếu nhi. Chúng tôi thầm nghĩ: Nếu ngày ấy, ba má tôi không được sự cảm động của Chúa để về đây thì ngày nay, công việc Chúa có thể khác đi. Chúa có thể dùng người khác, nhưng ba má của chúng tôi sẽ không nhận lãnh được phước hạnh này. Sau khi được Chúa nhắc nhở về câu chuyện của ba tôi, tôi giật mình nhớ lại 3 ngày trước đây, một thiếu nữ gọi điện thoại cho chúng tôi từ thành phố Wichita, tiểu bang Kansas. Cô kể về Hội Thánh Wichita, gần một năm nay không có Mục Sư Quản Nhiệm. Hầu như cả năm nay, Hội Thánh phải nghe giảng bằng tiếng Mỹ với sự thông dịch qua tiếng Việt Nam. Cô chia sẻ về những tiềm năng trong giới trẻ, và mong ước chúng tôi nhận lời mời đến viếng thăm Hội Thánh. Gần cuối, cô thành thật nói: “Đó là những điều em có thể chia sẻ với anh chị về Hội Thánh này, nhưng em cũng nói trước với anh chị là Wichita là nơi mà không có ai muốn về!” Nơi mà không có ai muốn về có phải đây là chỗ mà sáng hôm nay Chúa muốn chúng tôi suy nghĩ đến từ bài học Kinh Thánh về vua Si-ru, câu chuyện vâng phục của bác sĩ Huyền, và tinh thần dấn thân không ngại khó của ba tôi? Chúng tôi đến viếng thăm Wichita trong sự sắp xếp diệu kỳ của Chúa. Một vài tuần trước khi đi, Chúa cảm động lòng chúng tôi để email một số câu hỏi đến các bạn thanh niên. Chúng tôi muốn thăm dò xem tâm tình của các bạn như thế nào, và mình có thể đáp ứng được lòng trông mong của họ hay không. Có bốn câu hỏi đã gởi ra: 1) Điều gì bạn nghĩ là quan trọng nhất và bạn muốn nhìn thấy trong Mục Sư của bạn? 2) Bạn mong muốn Mục Sư sẽ làm điều gì để giúp cho bạn và Hội Thánh của bạn? 3) Bạn mong ước điều gì cho Hội Thánh của mình? 4) Bạn nghĩ bạn sẽ đóng góp điều gì với Hội Thánh và Mục Sư để thực hiện ước mơ đó? Thật là cảm động khi nhận được hồi âm từ các bạn trẻ, 1) Em mong ước thấy một vị Mục Sư thật sự yêu mến Chúa, đặt để Chúa làm trọng tâm trong đời sống, vững vàng trong đức tin, có đời sống cầu nguyện, sống theo Lời Chúa. Quyết định điều gì cũng theo sự hướng dẫn của Chúa. 2) Em mong ước Mục Sư sẽ giúp em mỗi ngày trưởng thành hơn trong đức tin. Giúp nung nóng lại lòng yêu mến Chúa trong HT, huấn luyện các con cái Chúa trở thành những môn đồ giỏi cho Chúa. 3) Em mong ước HT sớm có Mục Sư, mỗi con cái Chúa đều đặt Chúa là ưu tiên hàng đầu, mọi người hết lòng yêu thương nhau. 4) Em sẽ cầu nguyện nhiều, và sẽ cố gắng giúp Mục Sư những việc mà khả năng mình có thể làm được. Sáng Chúa Nhật chúng tôi đến thăm HT Wichita, tôi muốn rớt nước mắt khi nghe một tín hữu cầu nguyện sau bài học Trường Chúa Nhật anh Khánh dạy: “Lạy Chúa, xin Chúa cho Mục Sư ở với chúng con đi. Xin Chúa đừng để Mục Sư đi nữa!” Chúa đụng vào lòng chúng tôi hình ảnh bầy chiên không có người chăn: “Những chiên ta đi lạc trên mọi núi và mọi đồi cao; những chiên ta tan tác trên cả mặt đất, chẳng có ai kiếm, chẳng có ai tìm. Vì không có kẻ chăn thì chúng nó tan lạc. Đã tan lạc thì chúng nó trở nên mồi cho hết thảy loài thú ngoài đồng.” (Êxêchiên 34:5-6) Sau chuyến viếng thăm Hội Thánh Wichita trở về, chúng tôi dành thì giờ cầu nguyện và ôn lại những lời cầu nguyện của mình với sự trả lời của Chúa từ bấy lâu nay. Cả anh Khánh cũng được Chúa bày tỏ nhiều điều, nhất là về hình ảnh HT mà từ lâu Chúa đã đặt trong lòng anh. Chúng tôi quyết định trả lời “Yes” với HT Wichita trong niềm tin cậy rằng đây chính là nơi Chúa thấy là thích hợp nhất đối với mình. Chúng tôi mong được quý đầy tớ và con cái Chúa khắp nơi cầu nguyện cho bước chân hầu việc Chúa mới mẻ của chúng tôi. Xin Chúa cho chúng tôi được ơn của Chúa để hướng dẫn, dạy dỗ, và nuôi nấng bầy chiên của Ngài tại đây. Chúng tôi rất cần sự cầu nguyện của quý vị. Nếu có dịp tiện, xin mời quý vị đến ghé thăm HT tại Wichita. Chúng tôi sẽ rất vui mừng để đón tiếp quý vị. Địa chỉ liên lạc: MS Nguyễn Ngọc Khánh HTTL Báp Tít Metropolitan 525 West Douglas, Wichita, Kansas 67213 Điện Thoại: 316-264-2354 (O), 316-943-0593 (H) Nguyền xin mọi vinh hiển, tôn quý, và quyền lực thuộc về Đấng làm đầu các kẻ chăn chiên là Đức Chúa Giê-xu Christ.
Thu Vân Wichita - October 2003
|